LỊCH SỬ ĐỊA PHƯƠNG
GIAI ĐOẠN 2: THẾ GIỚI ĐẠI NGÀN VÀ CÁC THIẾT CHẾ TỰ QUẢN
TỔNG QUAN GIAI ĐOẠN
Trong suốt gần 10 thế kỷ (VII – XVI), vùng đất Nam Bộ nói chung và Bình Phước nói riêng thuộc quyền quản lý của Chân Lạp nhưng mang tính chất "lỏng lẻo", hầu như không có sự quản lý hành chính trực tiếp từ triều đình.
MỤC
DẤU CHÂN LỊCH SỬ
Thế kỷ X – XVI: Giai đoạn duy trì sự hiện diện liên tục của các cộng đồng cư dân cổ trên địa bàn, họ là chủ thể xây dựng cuộc sống và phát triển vùng đất đại ngàn.
Cuối thế kỷ XVI: Vùng đất vẫn giữ vẻ hoang vu, hiểm trở, được sử sách (Phủ biên tạp lục) mô tả là rừng rậm hàng ngàn dặm.
Đầu thế kỷ XVII: Quá trình khai phá vùng đất bắt đầu có những chuyển biến mới với sự ổn định của các nhóm tộc người tại chỗ như S'tiêng, Chơ Ro, Mnông, Tà Mun.
MỤC
DI SẢN & CỔ VẬT
Di tích tiêu biểu: Di tích vòng tròn đá Bãi Tiên (huyện Lộc Ninh) là minh chứng quan trọng cho sự hiện diện của cư dân cổ, gắn liền với các truyền thuyết dân gian.
Vật gia bảo: Cồng, chiêng có vị trí đặc biệt quan trọng, được coi là vật gia bảo thể hiện sự giàu có và sức mạnh tinh thần của từng gia đình, dòng tộc.
Di sản văn học: Kho tàng văn học dân gian phong phú gồm thần thoại, truyền thuyết, sử thi (như sử thi "Krông Kơ Laas đoạt hồn nàng Rơ Liêng Mas") được lưu truyền qua nhiều thế hệ.
MỤC
ĐỜI SỐNG & VĂN HÓA
Đời sống vật chất:
Nghề nghiệp: Cư dân sinh sống chủ yếu bằng hình thức tự cung tự cấp qua việc làm nương rẫy, khai thác sản vật rừng, đánh bắt cá và chăn nuôi gia súc.
Thủ công nghiệp: Duy trì các nghề chế tác công cụ lao động, rèn đúc kim loại, làm đồ gốm, đan lát và đặc biệt là dệt vải thổ cẩm.
Nhà ở & Trang phục: Cư dân cư trú trong các ngôi nhà sàn truyền thống. Tập quán búi tóc và đeo khuyên tai rất phổ biến trong cộng đồng.
Đời sống tinh thần:
Tín ngưỡng: Phổ biến tín ngưỡng đa thần, tôn thờ các yếu tố tự nhiên như rừng, núi, đất, nước, Mặt Trời, Mặt Trăng.
Lễ hội: Các nghi lễ tế lễ cầu mưa thuận gió hòa, mừng lúa mới thường gắn liền với tiếng cồng chiêng và các hình thức diễn xướng dân gian.